“Cuộc đời không phải là xâu chuỗi thật sự vui, xâu chuỗi có nhiều hạt lớn, hạt nhỏ, hạt xấu, hạt tốt, hạt cười, hạt khóc, hạt hạnh phúc, hạt vô hạnh… nó là xâu chuỗi vô thường” (Mạc Can)

Thứ Bảy, ngày 20 tháng 9 năm 2014

Về miền Tây



Nguyên Hậu

Những ngày này nghe tin tức trên đài, miền Tây đã vào mùa nước nổi, tự dưng thấy thèm về đó vô cùng.
Không phải là quê hương mình nhưng lúc nào trong lòng cũng nhơ nhớ, để hễ có lúc nào rảnh rỗi lại muốn chạy vù về dưới ngay. Cũng chẳng thân ai cho đậm đà, nhưng mọi người ở dưới, dù chỉ mới quen vẫn thấy thương, thấy gần gũi tự khi nào.
Hồi còn sinh viên, khi lặn lội đi nghiên cứu đề tài về thơ đồng bằng cũng vào mùa nước nổi. Cả nhóm, bốn đứa sinh viên năm ba, chân ướt chân ráo mới bước xuống đồng bằng lần đầu tiên khi đi thực tập hồi đầu năm. Vậy mà đứa nào cũng thương miền Tây, nghe có dịp trở về là mừng hết lớn. Trong nhóm cũng có một đứa người Bến Tre, dân Bình Đại, nhưng vì là đứa dân quê ít đi đây đi đó, từ nhỏ tới lớn chỉ có biết đi từ trường về nhà, quanh quẩn trong cái xóm nhỏ ven biển. Đến lúc học đại học thì quãng đường dài nhất mà nó đi là từ nhà nó lên thành phố, đi bằng cái xe buýt, ghé ngang rước tận nhà, rồi thả xuống tận bến xe Bến Tre, xong nó lại bắt thêm một lượt xe lên Sài Gòn. Chỉ có vậy, suốt mấy năm trời học đại học, nó cũng chưa biết hết cái Bến Tre. Nên lần đầu tiên cả 4 đứa, đèo trên 2 cái xe Honda chạy xuống dưới, mặt mày hớn hở, tự tin vì trong nhóm có đứa dân miền Tây. Nào ngờ từ thành phố Bến Tre, nó dẫn về nhà nó là Bình Đại, đi chừng 30 cây số là cùng, vậy mà nó dẫn đi tít từ 5h chiều, về tới nhà nó là hơn 10 giờ đêm. Đi riết mà hỏng tới, hỏi ra thì nó nói nó hỏng biết đường, vì nó cũng không nhớ cái ông tài xế xe buýt chở nó đi đường nào, mà trong đầu thì nó chỉ biết mỗi con đường đó là dẫn về nhà nó. Ngó lại cái đồng hồ trên xe thì mới biết, nó dắt mình đi gần trăm cây số. Về nhà nó được là tôi ngã gục luôn, sau đó tỉnh dậy, thấy bình an, nằm trong nhà đàng hoàng chứ hỏng phải ngoài đường. Hú hồn.
Có 2 cái xe máy tàng tàng vậy mà chuyến đó cả nhóm đi luôn một lượt được 6 tỉnh đồng bằng, từ Long An, Tiền Giang, Bến Tre, Vĩnh Long, Đồng Tháp xuống tới An Giang. Cái hầu bao sinh viên tới đó là cạn kiệt nên không thể đi tiếp. Như vậy thì cũng được một nửa của miền Tây, nên cũng tạm bằng lòng. Đề tài sinh viên năm đó ai cũng nói lạ, nhưng ăn điểm nhất là hội đồng khoa học quý mấy đứa sinh viên “liều”, “chịu chơi”, thực tâm muốn nghiên cứu những cái mới mẻ, không ngại gian khổ. Làm khoa học mà lấy hầu bao chắt mót ra làm chứ không tính toán nên thầy cô ai cũng thương. Đề tài năm đó được giải nhất hội đồng trường, rồi giải khuyến khích cấp Bộ. Cái quý giá nhất ở công trình đó là mỗi đứa sau khi ra trường có chút kỷ niệm bỏ túi, thỉnh thoảng nhớ lại, thấy vui là được rồi.
Miền Tây với tôi là một miền đất lạ, dù có đi qua mấy chục lần, cả những chuyến đi chơi và công việc, tôi vẫn thấy nó luôn tươi mới trong lòng. Sau này có dịp đi thêm được Cần Thơ, Kiên Giang nữa là 8 tỉnh. Nhưng cái này còn lạ hơn.  Thật ra, dù cho đất đồng bằng có chỗ cao chỗ thấp, có nơi giàu nơi chưa giàu, nhưng cái thổ nhưỡng đó là y như nhau. Người đồng bằng cũng vậy, ai cũng chất phác, mộc mạc, ai cũng cởi mở tấm lòng. Cho nên nói, đi được tám tỉnh thì cũng như đi hết cái đồng bằng vậy. Đi xuống dưới thì thấy không có gì mới, (tiến độ phát triển ở đây rất chậm, không như mấy tỉnh như Bình Dương, Vũng Tàu phát triển nhanh như chong chóng), từ tỉnh này qua tỉnh kia cũng không khác biệt nhiều, nói chung không có cái điểm nào trội cho ta ấn tượng, ngoại trừ cái đất Hà Tiên. Ấy vậy mà mỗi lần trở về Sài Gòn thì thấy thương, thấy nhớ một cái gì gần gũi lắm, và lại muốn trở về dưới thêm, thêm nhiều lần nữa. Nghĩ cũng lạ lùng!
Mùa này mà về dưới thì nhất định tôi sẽ ăn cho được cái món bông điên điển nấu canh, hay canh chua bông so đũa nấu với  cá linh. Đầu mùa nước nổi, cá linh còn nhỏ, con mềm, ăn rất ngon. Mình là dân miền Đông, mặt không gần sông lưng không dựa núi, vậy nên từ nhỏ không quen ăn cá hoặc những món dưới nước (mấy món trên rừng cũng hỏng dám ăn). Nhiều lúc nghĩ nếu sau này lỡ đi ra khỏi cái xứ của mình chắc chịu chết chứ không thể ăn được thức ăn chỗ khác. Vậy mà lần đầu xuống miền tây được đãi canh chua nấu cá linh tự dưng lại ăn được rất ngon lành. Ban đầu ăn vì nể chủ nhà, vì trước khi đi, mình có tìm hiểu sơ sơ. Nghe nói người miền Tây rất thiệt tình, không khách sáo nên nếu chủ nhà có mời cơm mà mình từ chối là họ giận, họ buồn. Nghe vậy nên lần đầu xuống dưới mình bấm bụng ngồi ăn cho được mấy con cá linh, rồi cá trạch nướng, rồi cá ba sa nấu canh. Rồi cứ tiếp tục những chuyến đi- về cái thực đơn món miền Tây bây giờ của mình cũng khá hơn, được bổ sung vài món như khô cá sặc nướng giòn, cá đồng nướng rơm, cá lóc hấp hèm, mắm cá lóc Cần Thơ…
Hôm rồi có đứa bạn khoe dưới Đồng Tháp bây giờ sen nở đẹp mê hồn, lại nghĩ, hay mình chọn một ngày nào đó chạy về Tháp Mười ngồi trên bờ hồ ngắm sen trong tiếng muỗi vo ve của buổi chiều tà, chắc sẽ thú vị lắm.

Chủ Nhật, ngày 07 tháng 9 năm 2014

cánh cửa mở

Nguyên Hậu



có cái gì kẹt lại trong không khí
giữa những bức tường chật kín
khiến chúng mình
choáng váng
hơi thở của anh và em gầy guộc
giờ thêm mỏng manh

em chưa bao giờ ngừng yêu (anh)
anh chưa bao giờ phản bội (với em)
chúng ta dính vào nhau chặt quá
nghĩ cho nhau nhiều quá
điều đó khiến anh quay cuồng
còn em
nghẹt
…thở

mình yêu nhau nhiều quá phải không anh?
ừ!
vậy nên mình hãy chia tay
để anh được sống cho anh
em được sống cho em
cả hai sẽ nhẹ nhàng hơn
khi không còn mang trên mình bản án
của những kẻ ăn cắp

nếu chia tay
chúng mình sẽ vô cùng trống trải
anh và em không còn là một
chỉ là hai nửa mà thôi
rồi những lúc cô đơn
anh và em sẽ nhìn về phía cánh cửa mở
yêu thương sẽ tràn ngập
như hương thơm của loài dã thảo
tỏa vào trong gió
cả thế gian sẽ biết rằng
chúng mình hạnh phúc biết bao!

N.H

Thứ Ba, ngày 05 tháng 8 năm 2014

hồ điệp mộng






em nhìn thấy anh giữa các vì sao của bầu trời đêm
từ từ rụng xuống
biến thành tấm áo choàng
phủ lấy người em
nét dung nhan huyền hoặc lóe trên bức tường vàng nhợt nhạt

một điệu jazz quen
lắc lư
lắc lư
cuống ta vào mộng...
tan chảy anh vào ảo ảnh  em
cùng nhập
cùng tan 

anh và em bốc hơi
thành hai con bướm 
giữa rừng hồ điệp
nhiều con khác đã ganh tỵ với chúng ta
vì chúng chưa bao giờ 
được là người
trước khi hóa bướm

N.H


Thứ Ba, ngày 08 tháng 7 năm 2014

Chuyện gia đình



Những ngày này, hễ đi xa về nhà tôi lại nghe mẹ than thở hay bày tỏ sự bức xúc của mình. Là người dân quê, chắc mẹ cũng chẳng hiểu về chính trị bao nhiêu, nhưng những điều mẹ nói ra nghe mới thấm làm sao! Ai chẳng rõ, mới nghe qua cứ tưởng mẹ đang dạy mấy đứa cháu trong nhà.
 Chính trị là vấn đề thể chế của một quốc gia. Những nhà điều hành chính trị của một quốc gia luôn có những chủ trương, đường lối, lý thuyết kinh tế xã hội để tựa vào. Còn với mẹ - một bà nội trợ với mấy đứa con, vài đứa cháu, chính trị giữa các quốc gia trên thế giới cũng đơn giản như cách thức sống và cư xử của những đứa con trong một gia đình. Không đọc báo, không giao du rộng ngoài xã hội, cũng không tham gia họp hành thảo luận chính sự, tin tức cập nhật của mẹ chỉ là chương trình thời sự lúc 19 giờ mỗi ngày trên cái màn hình 21 iches nhỏ nhắn đặt ngay tại gian bếp gia đình. Thế nhưng những điều mẹ suy tư lại khiến tôi tự hào hơn rất nhiều so với những việc mà các nhà lãnh đạo láng giềng đang hành động trên biển Đông.
Trên thế giới, nước có nước lớn nước nhỏ, nước giàu nước nghèo. Với mẹ điều đó cũng giống như những ngón tay trên một bàn tay, có ngón ngắn ngón dài, đều là những đứa con trong một gia đình nhưng mỗi đứa có hoàn cảnh riêng. Dân tộc dù khác nhau về chủng tộc, ngôn ngữ, màu da… nhưng đó vẫn là con người, nên vẫn có tình nhân loại. Vậy nên cách cư xử, quan hệ gắn bó giữa các quốc gia trên thế giới vẫn không nằm ngoài những vấn đề đạo lý làm người và lẽ sống trên đời. Những điều mẹ nghĩ, mẹ nói về tình hình chính trị giữa Trung Quốc với các nước láng giềng trong hiện tại cũng gần gũi như những bài học đạo lý mà mẹ dạy cho con cháu hàng ngày.
Mẹ nói, người gì xấu chi mà xấu quá trời, đất nhà mình đã rộng cớ sao lại còn muốn lấn qua nhà người ta! Đã vậy, sống lại không nghĩ đến đạo lý. Ông bà mình dạy “Đói cho sạch, rách cho thơm”, dù có đói có nghèo thì cũng tự lực xoay sở, cớ sao lại đi cướp bóc của người khác! Rằng ai cũng máu đỏ như ai, sao không thương nhau mà lại bày ra đủ trò để hãm hại dân nước khác chỉ vì muốn cái lợi cho riêng mình! Là láng giềng mà nỡ chơi xấu lẫn nhau; là anh em mà tráo trở, ăn nói hai lời, nói một đằng làm một nẻo, ức hiếp những người yếu đuối hơn mình. Sống như vậy thì thử hỏi có xứng làm người hay không? Sống như thế thì dù có giàu có, liệu có ai thèm chơi với mình không? Sống trên đời quan trọng nhất là danh dự, là chữ tín. Thế nhưng thử hỏi bây giờ liệu có ai còn coi anh ra gì không khi anh tham lam, nhẫn tâm, hung hãn, độc ác! Sống mà bị cô lập thì liệu có sống nổi lâu dài không?
Luôn cho mình là anh cả, luôn dõng dạc tuyên bố nhiều điều nghe qua rất êm tai nhưng chính anh không hề biết làm gương thì liệu có ai còn nể trọng và xem anh ra gì không?
Là người, ai cũng có gia đình, có con, có cháu. Anh có thể nào dạy cho con anh, cho cháu anh trung thực khi chính anh là người nham hiểm, gian dối? Anh làm sao dạy cho con anh, cháu anh sự nhường nhịn, yêu thương trong khi chính anh là kẻ hung hãn đi ức hiếp người khác? Anh yêu thương con mình nhưng lại đầu độc con người khác, khi đứa con của anh biết được, liệu chúng còn yêu thương, nể phục anh không?
Ông bà ta cũng có câu “Hổ chết để da, người ta chết để tiếng”. Những việc anh đang làm có xứng đáng để được lưu danh muôn đời không? 

N.H
5.6.2014

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...