“Cuộc đời không phải là xâu chuỗi thật sự vui, xâu chuỗi có nhiều hạt lớn, hạt nhỏ, hạt xấu, hạt tốt, hạt cười, hạt khóc, hạt hạnh phúc, hạt vô hạnh… nó là xâu chuỗi vô thường” (Mạc Can)

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2015

Vũ điệu của chữ

Nguyên Hậu


        Tôi có thói quen úp quyển sách đọc dở lên ngực hoặc bụng trong lúc đi ngủ. Vì dường như tôi không thể ngủ được nếu không đọc sách trước đó. Những lúc đó tôi thấy mình đi ngủ cùng với Chữ. Những con chữ sẽ hòa vào trong giấc mơ tôi, chạy vào não tôi, len vào hơi thở tôi… tạo nên những vệt mờ. Rất đẹp.
       Chữ! Ôi, những con chữ huyền nhiệm nuôi dưỡng tâm hồn và thể xác tôi. Từ lúc còn nhỏ, tôi đã là một đứa nhóc mê đọc truyện, ban đầu là những câu chuyện cổ tích, sau đó là truyện Cô tiên xanh, rồi dần dần là những tác phẩm văn học có tác giả hẳn hoi. Nhưng có một điều, tôi không thích đọc truyện tranh. Tôi chỉ mê đọc những cuốn sách toàn chữ. Tôi mê đắm những trang sách có chữ ngay từ lúc tôi chưa biết đọc chữ. Đó là điều mẹ tôi kể lại.
       Tôi không thích đọc truyện tranh, vì tôi chỉ thích thế giới của Chữ. Nó là một cái gì độc tôn mê hoặc tôi. Tôi không muốn có bất cứ thứ gì khác chen vào thế giới giữa tôi và Chữ. Nó có thể làm tôi xao nhãng, không còn nhất tâm với chữ nữa. Tôi mê vũ điệu của những con chữ. Những trang sách có chữ không chỉ hứa hẹn cho tôi một kho tàng kiến thức vô tận, một thế giới kỳ diệu ẩn chứa đang chờ tôi khám phá mà tôi mê thế giới của Chữ còn vì một tình yêu riêng. Nhiều khi tôi nghĩ mình bị mê hoặc hay hút hồn bởi hình dáng, và thanh vị của nó.
       Trong giấc mơ, tôi thấy tôi đối thoại được với Chữ. Chữ với tôi là một nhóm bạn, càng ngày càng đông, và chỗ ngồi của tôi cũng là một vị trí trong bộ xếp hình ấy. Cùng một lúc tôi cũng có thể hóa thân thành nhiều chữ khác nhau, tùy vào trò chơi mà chúng tôi đặt ra. Trong thế giới của Chữ, chúng tôi không nói chuyện. Chúng tôi chỉ dùng hình dáng và vũ điệu của mình để giao tiếp. Và chúng tôi âm thầm hiểu nhau đến mức không thể tách rời.
      Khi tôi nhắm mắt lại, thế giới của những con chữ lại mở ra, và tôi bắt đầu phiêu lưu trong đó. Có khi Chữ biến thành một ngôi nhà bí ẩn, một cái cây hay một khu vườn xinh xắn. Rất nhiều lần tôi đi lạc trong thế giới của Chữ. Chúng tôi, như những đứa trẻ chơi trò trốn tìm, Chữ bắt tôi tìm, rồi mất hút. Tôi lang thang, mất hồn. Tôi vô định. Tôi hốt hoảng, có khi chết giấc. Chỉ đến lúc đó, những người bạn chữ mới hiện ra, tôi sống lại như bắt gặp một phép lạ, và chúng tôi lại hòa vào nhau, vui đùa bất tận…
       Tất cả những gì hiện hữu trong thế giới ấy đều là sự biến hình của Chữ. Tôi gọi đó là sự hóa thân kì diệu. Tôi thích tìm hiểu nhiều loại ngôn ngữ khác nhau trên thế giới một phần vì muốn tận hưởng sự kỳ diệu ấy. Kỳ diệu hơn hết là khi đặt những con chữ ngẫu nhiên lại với nhau, nếu không cho ra một nghĩa nào cụ thể, tôi sẽ nhắm mắt lại, chiêm ngưỡng vũ điệu của Chữ, rồi hình dung ra tất cả những điều mà những người bạn ấy gợi ra. Đó có thể là một dòng sông, một thảo nguyên mênh mông hay một dải ngân hà, … Với tôi, đó chẳng khác nào một thế giới hỗn độn nhưng hài hòa, giống như những hành tinh với sự xếp đặt rất ngẫu nhiên trong vũ trụ của chúng ta. Yếu tố ngẫu nhiên luôn mang lại sự bất ngờ và ý vị riêng. Và ý vị của nó không gì khác hơn là sự diệu kỳ, bất tuyệt!
25.1.2015

N.H

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...